Sự khác biệt của Xập Xám đời thường và Xập Xám trực tuyến

Để có thể làm quen dần và chơi tốt trò chơi xập xám, thông thường người chơi sẽ phải bỏ ra một khoản thời gian và một số tiền tương đối thì mới có thể rút được cho bản thân những kinh nghiệm “mồ hôi nước mắt”. Thử tưởng tượng rằng, một ván bài binh xập xám trực tuyến sẽ có một số tiền đặt cược là tương đối thấp, nhưng với sòng bài thật thì khác, một ván bài với số tiền cược nhỏ nhất cũng sẽ cao hơn nhiều so với cuộc chơi trên trực tuyến. Vì vậy, người chơi không muốn chơi với số tiền lớn hoặc những người chơi mới không có kinh nghiệm thì tốt nhất là lựa chọn và chơi với những trò binh bài trực tuyến để có thể hạn chế sự tổn thất cho bản thân.

Với những đặc điểm thú vị của trò chơi binh xập xám trực tuyến như là người chơi có thể chọn chơi trên nhiều tab khác nhau. Trong khi đó cuộc chơi người chơi lại chỉ có thể là một bàn chơi hoặc 1 lần chơi với 4 người nhất định nào đó. Và việc chơi bài nhiều ván cùng một lúc sẽ có thể tăng thêm khả năng nhạy bén của người chơi, đồng thời lại có thể giúp người chơi kiếm được số tiền nhanh hơn trong cùng một lúc nếu thắng, và sẽ giúp người chơi hạn chế việc thua tiền vì cuộc chơi nhiều ván sẽ không thể nào đều thua cùng một lúc cả! Thua ván này rồi lại thắng ván kia, như vậy thì đã có thể coi như là huề nhau rồi!

Một điều xấu khi chơi tại các sòng bài thật chính là đôi lúc sẽ gặp được những tay chơi bịp. Tuy nhiên, điều này sẽ không xuất hiện nếu chọn chơi với binh xập xám trên trực tuyến. Vì những trang web chơi bài đều được quản lý và bảo vệ một cách tối ưu nhất để có thể phát hiện ra những người chơi bịp khi họ chơi gian lận hoặc “hack” và người chơi sẽ hoàn toàn không cần lo sợ thua tiền vì những thủ đoạn lừa bịp này rồi.

Để có thể làm quen dần và chơi tốt trò chơi xập xám, thông thường người chơi sẽ phải bỏ ra một khoản thời gian và một số tiền tương đối thì mới có thể rút được cho bản thân những kinh nghiệm “mồ hôi nước mắt”. Thử tưởng tượng rằng, một ván bài binh xập xám trực tuyến sẽ có một số tiền đặt cược là tương đối thấp, nhưng với sòng bài thật thì khác, một ván bài với số tiền cược nhỏ nhất cũng sẽ cao hơn nhiều so với cuộc chơi trên trực tuyến. Vì vậy, người chơi không muốn chơi với số tiền lớn hoặc những người chơi mới không có kinh nghiệm thì tốt nhất là lựa chọn và chơi với những trò binh bài trực tuyến để có thể hạn chế sự tổn thất cho bản thân.

Với những đặc điểm thú vị của trò chơi binh xập xám trực tuyến như là người chơi có thể chọn chơi trên nhiều tab khác nhau. Trong khi đó cuộc chơi người chơi lại chỉ có thể là một bàn chơi hoặc 1 lần chơi với 4 người nhất định nào đó. Và việc chơi bài nhiều ván cùng một lúc sẽ có thể tăng thêm khả năng nhạy bén của người chơi, đồng thời lại có thể giúp người chơi kiếm được số tiền nhanh hơn trong cùng một lúc nếu thắng, và sẽ giúp người chơi hạn chế việc thua tiền vì cuộc chơi nhiều ván sẽ không thể nào đều thua cùng một lúc cả! Thua ván này rồi lại thắng ván kia, như vậy thì đã có thể coi như là huề nhau rồi!

Một điều xấu khi chơi tại các sòng bài thật chính là đôi lúc sẽ gặp được những tay chơi bịp. Tuy nhiên, điều này sẽ không xuất hiện nếu chọn chơi với binh xập xám trên trực tuyến. Vì những trang web chơi bài đều được quản lý và bảo vệ một cách tối ưu nhất để có thể phát hiện ra những người chơi bịp khi họ chơi gian lận hoặc “hack” và người chơi sẽ hoàn toàn không cần lo sợ thua tiền vì những thủ đoạn lừa bịp này rồi.

Tôi bỗng thấy khó chịu kinh khủng khi nghe câu đó. Sao ông ấy lại ăn nói thế
nhỉ, cứ làm như tôi sắp chết đến nơi không bằng? Khó chịu kinh khủng.
– Nhất định em sẽ ngẫm nghĩ đến điều đó. Em sẽ ngẫm nghĩ.
– Cậu có cần tôi nhồi nhét cho đôi điều cần thiết không, Caulfield? Vì tôi rất
muốn giúp cậu, cậu hiểu chứ?
Trông vẻ mặt, tôi thấy ông ấy quả muốn giúp tôi thực. Giúp thực tình. Nhưng
tâm trí mỗi người một ngả, thành thử chẳng ăn thua.
– Em biết thầy rất quý em, em cảm ơn thầy rất nhiều. Nói thật, em rất cảm
kích, đúng thế đấy!
Dứt lời, tôi liền đứng phắt dậy. Lạy chúa, dẫu có bị xử chém, tôi cũng không
thể nào ngồi thêm trên cái giường ấy mười phút nữa.
– Rất tiếc em đang phải vội về trường! Em phải gói ghém đồ đạc trong phòng
chơi thể thao. Đằng ấy đang trăm thứ linh tinh, nhưng khốn nỗi em rất cần những
thứ ấy. Lạy chúa, em phải về gấp ạ!
Ông già chỉ nhìn tôi, rồi lại lắc đầu triền miên nhưng vẻ mặt hết sức trang
nghiêm, phiền muộn lạ lùng. Tôi bỗng thấy tội nghiệp cho ông già quá. Nhưng
không thể cứ nấn ná ở đây mãi. Vả lại, ý nghĩ của hai thầy trò cách bức nhau quá
nhiều. Không thể ngồi mãi ở đây để ngắm cái cảnh ông già muốn vứt thứ này thứ
nọ sang bên kia giường nhưng mười lần đều hụt cả mười, chiếc áo ngủ thảm hại
ông ấy đang diện, lẫn bộ ngực lép kẹp cứ phanh trần ra suốt, với lại ngửi cái mùi
thuốc chống cúm nồng nặc.
– Thầy biết đấy. – tôi nói, – thầy đừng quá buồn phiền về em. Đừng thầy ạ,
em nói thật đấy. Mọi thứ rồi sẽ ổn hết. Em đang trong lứa tuổi chuyển tiếp, chính
thầy cũng biết rõ đấy. Ai cũng đều thế cả ấy mà.
– Thầy không biết, thầy không biết.
Tôi chúa ghét cái tật cứ lầu bà lầu bầu kiểu đó.
– Ai mà chả thế – tôi nói – ai mà chả qua cái tuổi đó, hả thầy? Thật đấy, thầy
đừng quá buồn phiền về em. – Thậm chí tôi còn vỗ vỗ lên vai ông Spencer – Thầy
đừng quá buồn phiền nhé!
– Cậu có muốn uống một cốc sôcôla nóng cho ấm bụng không? Bà Spencer
nhà tôi sẽ rất lấy làm sung sướng…
– Em rất muốn, thật đấy, nhưng em đang rất vội. Phải chạy tới phòng tập thể
dục gấp. Rất cảm ơn thầy. Cảm ơn thầy nhiều lắm.
Thế là hai thầy trò bắt tay nhau. Rồi cả các thứ lễ nghi lúc chia tay, dĩ nhiên.
Nhưng chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy buồn khủng khiếp.
– Em sẽ viết thư cho thầy. Thầy nhớ giữ gìn sức khoẻ khi dứt cúm, thầy nhé!
– Thôi, đi nhé, ông tướng con!
Nhưng lúc tôi vừa khép cửa, bước ra phòng ăn, thì ông già Spencer liền cất
tiếng gọi với theo sau lưng nhưng tôi không nghe ra, tuy rằng ông hét rất to. Hình
như ông chúc tôi “Đi mạnh giỏi nhé!”. Mà không chừng chẳng phải thế. Tôi hy
vọng vậy. Có các vàng mà bảo tôi chúc thế, tôi cũng cóc làm. Một thói quen đến là
bỉ ổi, các bạn cứ ngẫm mà xem.
http://dhngoaithuong.net 12 Bắt trẻ đồng xanh JD Salinger
3

Tôi chúa hay nói dối, trên đời đố ai sánh kịp. Một tật xấu thật đáng tởm. Rõ
ràng tôi đang ra hiệu sách để mua một tờ báo vớ vẩn gì đó, nhưng nếu thình lình
có ai hỏi đi đâu, tôi sẽ không chút ngần ngại, bảo ngay: đi xem ca kịch đằng rạp
Ôpêra. Thật kinh khủng! Tôi bảo với ông già Spencer phải đến phòng tập thể thao
gấp để thu dọn các thứ đồ đạc linh tinh, nói dối đấy. Kỳ thực, tôi chẳng đời nào dại
dột để một thứ gì đằng cái phòng thổ tả ấy.
Những ngày còn học ở đó, tôi trọ tại khu ký túc mới, nằm ngay trong toà nhà
mang tên lão Ossenburger. Khu ấy chỉ dành cho học sinh các lớp cuối cấp và đầu
cấp. Tôi thuộc loại mới vào học, còn thằng ở cùng phòng thuộc loại sắp ra trường.
Toà nhà được đặt tên như vậy để ghi nhớ lạo Ossenburger, một học sinh cũ của
trường Pencey. Ra trường, lão kiếm được cả đống tiền nhờ mở một văn phòng mai
táng. Xó xỉnh nào trong tiểu bang cũng có chi nhánh của lão. Những chi nhánh ấy,
chắc ai cũng biết rõ, vì họ vẫn quảng cáo ầm ĩ là có thể giúp các bạn chôn cất thân
bằng quyến thuộc với cái giá rất hời, chỉ mất có năm đôla một người. Chà, ước gì
các bạn được nhìn thấy tận mắt cái mặt thịt của lão ta! Tôi dám thề độc là lão chỉ
tống thi hài người chết vào bao tải, rồi thả trôi sông chứ chẳng thèm chôn cất gì
hết. Thành thử lão giàu sụ, rồi đem cúng chút ít cho trường Pencey để họ lấy tên
lão đặt cho toà nhà trọ của bọn tôi. Hôm khai diễn mùa bóng năm nay, lão đã ngồi
trong chiếc Cadillac choáng lộn tới dự, nên trường đã bắt bọn tôi phải đứng cả dậy
và vỗ tay ầm ĩ, nghĩa là để gào thẳng vào mặt lão đến khô cả cổ :”Hurrah!” (Hoan
hô). Sáng hôm sau, lão bước lên toà giảng trong nhà nguyện, lớn tiếng đọc một bài
diễn văn dài tới mười mấy tiếng đồng hồ. Mở đầu, lão kể gần chục chuyện tiếu
lâm bằng một giọng cợt nhả, để tỏ vẻ ta đây cũng còn trai trẻ sung sức như ai! Kế
đến, lão kể lể không bao giờ ngượng nghịu, mà sẵn lòng quỳ mọp xuống cầu
Chúa, mỗi lần gặp trắc trở hoặc lôi thôi này khác. Lão cũng khuyên bọn tôi nên
theo gương lão – quỳ mọp xuống và trò chuyện với Chúa mọi lúc, mọi chỗ. Lão
nói:”các em hãy hướng về Chúa, đối đãi với Ngài như với người bạn chí tình. Về
phần minh, bao giờ tôi cũng trò chuyện với Đấng Cứu Thế rất mực thành tâm.
Ngay cả lúc ngồi sau tay lái, phóng xe đi đây đó.” Lão mà nói thêm câu nữa, chắc
tôi chết mất. Tôi hình dung trong óc tôi cái cảnh thằng cha mất giống đó, tay thì
gạt cần số sang số một, còn miệng thì lẩm nhẩm cầu Chúa gửi xuống cho mình
thêm nhiều thi hài cần chôn. Nhưng giữa lúc lão đang múa may ba tấc lưỡi thì
thình lình bỗng xảy ra một chuyện tuyệt hay. Đang giữa chừng câu chuyện phét
lác rằng lão là một chàng trai xuất chúng, khôn ngoan, thì thằng Eddie Marsalla –
ngồi ngay trước mặt tôi – đánh một phát rắm rất to, suýt làm tốc mái ngôi nhà
nguyện. Nó làm thế cố nhiên là rất đểu, chẳng còn coi phép tắc xử thế ra gì, nhưng
phải nói là “tiếu lâm” hết sảy. Khá thật, cái thẳng quỷ Marsalla! Không đứa nào
dám cười thành tiếng. Lão Ossenburger thì làm ra vẻ chẳng nghe thấy gì. Nhưng
chỉ nhìn hiệu trưởng Thurmer đang ngồi cạnh lão chủ đòm đám trên bục diễn đàn
cao, thì cũng biết là lão đã nghe thấy tất. Khiếp, trông mặt lão mới kinh chứ! Lão
chẳng hé răng câu nào, nhưng chiều hôm đó liền lôi cả trường lên giảng đường và

quạt cho bọn tôi một trận nên thân. Lão bảo: một học sinh mà cố tình gây rối như
thế trong giờ hành lễ thì không còn xứng đáng ngồi học ở đây nữa. Bọn tôi cố bắt
thằng Marsalla nổ thêm một loạt đại bác chào mừng như ban sáng, ngay giữa lúc
lão Thurmer đang giảng giải, nhưng hắn chịu chết, cố đến mấy cũng cóc ăn thua.
Đấy, chỗ tôi trọ là khu ký túc xá mới, nằm trong toà nhà mang tên cái lão
Ossenburger đó.
Về lại buồng, tôi thấy nhẹ cả người bởi thoát được ông thầy già Spencer giữa
lúc cả trường đều đang ở ngoài bãi bóng dưới kia, và chiếc lò sưởi duy nhất trong
cả toà nhà đang toả hơi ấm ra khắp phòng. Thậm chí tôi còn thấy người nóng lên
là khác. Tôi cởi blouson, cà vạt, nới bớt mấy cái cúc cổ rồi chụp lên đầu chiếc mũ
đỏ mới mua hồi sáng ở New York, chiếc mũ đi săn, có gắn thêm đằng trước một
cái lưỡi trai dài tới mười lăm phân. Tôi thấy họ bày bán trong một cửa hiệu trang
phục thể thao, khi vừa chui từ dưới đường tàu điện ngầm lên, sau lúc vừa bị mất
sạch mấy thanh kiếm thổ tả, giá chỉ một “đô” chẵn. Tôi đội ngược, dĩ nhiên rất
chướng mắt, nhưng tôi thích thế. Xong xuôi, tôi vớ lấy quyển sách đang đọc dở,
rồi gieo người xuống chiếc ghế salon hỏng. Trong phòng chỉ có hai chiếc, một của
tôi, một của thằng bạn cùng phòng, Ward Stradlater. Mấy cái tay vịn đều gãy hết,
vì đứa nào cũng toàn đặt đít lên đó, nhưng lần đệm thì còn êm đáo để.
Quyển tôi đang đọc là sách thư viện cho mượn nhầm vì họ ghi sai ký hiệu.
Mãi tới lúc cầm về nhà, tôi mới biết đã mượn nhầm cuốn khác. Tên cuốn
sách là Giữa rừng thẳm Châu Phi của Isal Dinesen. Tôi tưởng đó là của vứt đi,
nhưng hoá ra rất khá. Tôi chúa lười học, nhưng sách thì ngốn nhiều vô kể. Nhà
văn tôi hâm mộ nhất là D.B. anh ruột tôi. Kế đến – Ring Lardner. Cuốn của Ring
Lardner là quà tặng của anh tôi nhân ngày sinh nhật tôi, trước thời điểm bị đày lên
cái trường Pencey chết tiệt này. Cuốn sách có in mấy vở kịch, vở nào cũng nhộn
kinh khủng kèm một mẩu chuyện ngắn kể về chàng cảnh sát giao thông phải lòng
một cô gái rất kháu, nhưng tứ thời toàn vi phạm luật đi đường. Anh chàng cảnh sát
nọ đã vợ con đàng hoàng, nên cố nhiên không thể cưới cô kia. Về sau, cô ấy chết,
vì vi phạm luật giao thông. Câu chuyện viết rất xúc động. Nói chung, tôi chỉ thích
những chuyện nhộn nhộn, loại cổ điển, đại để như Về lại cố hương (Tiểu thuyết
của Thomas Hardy). Sách viết về chiến tranh lẫn truyện trinh thám, cố nhiên tôi
đều không chê, nhưng chẳng hiểu tại sao chả mê mấy. Những cuốn tôi thích phải
là những cuốn mà vừa gấp sách lại, bạn đã lập tức ước ao: ôi phải chi nhà văn ấy
là bạn chí thiết của mình, để hễ cần là có thể nhấc máy lên gọi, và trò chuyện chút
đỉnh. Nhưng loại đó thì hiếm đấy. Tôi sẽ thích thú lắm, nếu được gọi dây nói cho
ông Dinesen, và cố nhiên, cả cho ông Ring Lardner. Có điều anh D.B. bảo ông ta
mất lâu rồi. Còn những cuốn như Thân phận con người của Somerset Maugham
chẳng hạn thì khác hẳn. Đại để cũng chẳng đến nỗi nào. Nhưng gì chứ chuyện gọi
dây nói cho ông ấy thì tôi chẳng ước. Chính tôi cũng chẳng biết tại sao nữa. Chỉ
cảm thấy đó không phải là người mình thích chuyện trò. Mà có gọi dây nói, tôi
cũng chỉ gọi cho ông Thomas Hardy đã mất thôi.
Tôi thích cô Eustacia Vye mà ông ấy tả.
http://dhngoaithuong.net 14 Bắt trẻ đồng xanh JD Salinger
Như vậy là tôi chụp chiếc mũ mới lên đầu, gieo người xuống salon, rồi đọc
Giữa rừng thẳm Châu Phi. Tôi đã đọc qua một lần rồi, nhưng vẫn còn muốn xem
lại vài đoạn. Tôi mới chỉ kịp lật có mấy trang thì thình lình nghe có tiếng chân
bước ra khỏi nhà tắm. Chẳng cần ngước mắt, tôi cũng thừa biết đó là thằng Robert
Ackley ở buồng bên. Chái nhà phía bên này, hai phòng mới có một buồng tắm.
Thành thử thằng ấy ngày nào cũng mó sang khoảng bảy tám chục bận. Ngoài ra,
nó là đứa độc nhất ở ký túc không ra bãi xem đấu bóng. Và nói chung, nó chẳng đi
đâu bao giờ. Là đứa rất kỳ quặc, đang học năm cuối và đã mài đũng quần tại
trường Pencey này suốt bốn năm trời, nhưng tôi chưa từng thấy ai gọi nó bằng tên.
Ngay cả thằng Herb Gale, ở cùng phòng với nó, cũng chưa bao giờ gọi nó là
“Bob” hay thậm chí “Ack” cả. Hoạ may có vợ nó mới chịu gọi nó là “Ackley”, nếu
ít nữa nó cũng lấy nổi vợ. Nó cao kinh khủng, những một thước chín, lưng gù dễ
sợ, còn răng thì bẩn đến phát tởm lên được. Từ ngày ở chung với nó tới giờ, tôi
chưa từng thấy nó đánh răng lần nào. Cả hàm trên lẫn hàm dưới đều bẩn kinh
khủng, mốc meo cả, mỗi lần thấy nó ngốn khoai tây hay đậu hầm dưới nhà bếp là
tôi suýt lộn mửa. Lại còn trứng cá nữa chứ! Chẳng phải chỉ có trên trán hay dưới
cằm, như bọn con trai chúng tôi, mà khắp mặt khắp mũi kia. Nghĩa là cái gì trên
người nó trông cũng kinh. Ấy là chưa kể cái thói đê tiện của nó. Nói của đáng tội,
nó là đứa tôi chẳng ưa chút nào.
Chẳng cần nhìn, tôi cũng thừa biết nó đang đứng trước cửa nhà tắm, ngay
đằng sau chiếc salon tôi đang ngồi, lấc láo nhìn trước ngó sau, xem Stradlater có
nhà không. Nó rất ghét thằng Stradlater, nên không đời nào bước chân vào phòng
khi thấy có thằng kia. Nói chung thì ai nó cũng ghét.
Nó bước hẳn ra khỏi phòng tắm, rồi đi thẳng về phía tôi.
– Hello! Nó lên tiếng, giọng tứ thời uể oải, như thể đang ngao ngán kinh
khủng hoặc đang mệt bở hơi tai vậy. Nó không muốn tôi nghĩ là nó ghé sang chơi.
Chỉ làm ra vẻ tình cờ tạt vào, thằng quỷ!
Nó bắt đầu lân la khắp mọi xó xỉnh, rất thong thả, như bất cứ lúc nào và lục
lọi bất cứ thứ gì tôi để trên bàn học và giường ngủ. Hết thảy những thứ ấy, thứ nào
nó cũng đều đã xem qua một lượt, nhưng lần nào sang, nó cũng lại cầm chính cái
đó lên, săm soi, ngắm nghía. Thế này khéo tôi đến phát điên mất!
– Sao, đấu gươm đấu ghiếc thế nào? – Nó cất tiếng hỏi. Nó chẳng muốn gì
hơn là tôi vứt sách xuống, dừng thưởng thức những thứ hay ho ấy nữa chứ đâu
thèm đếm xỉa đến kết quả trận đấu gươm. Bên nào thắng, bọn mày hay chúng nó?
– Nó tiếp.
– Cóc bên nào thắng. – tôi đáp, nhưng vẫn chẳng thèm rời mắt khỏi cuốn
sách.
– Cóc bên nào thắng. – tôi nhắc lại, liếc mắt về phía thằng bạn xem nó lục lọi
những gì trên bàn ngủ. Nó ngắm tấm ảnh con bé tôi mới làm quen dưới New York,
tên là Sally Hayes. Nó đã cầm tấm ảnh thổ tả ấy lên ít nhất cả ngàn lần. Nhưng lần
nào xem xong cũng không chịu đặt xuống đúng chỗ. Nó cố ý đấy, trông khắc biết.
– Cóc bên nào thắng à? – Nó nói – Thế là thế nào?